tháng 5 2022

VLCĐ: Hãy hướng ánh mắt thông minh về phía mình để nhìn rõ khuyết điểm và sai lầm của bản thân, một chút cũng không bỏ qua. Ngược lại, hãy dùng ánh mắt dại khờ để nhìn người khác, không thấy đúng sai được mất của họ, coi mình giống như Đường Tăng, không bao giờ nhìn thấy yêu tinh và người xấu.
- Trường dạy cho ta nhiều điều nhất đó là trường đời .
- Nơi đáng đi du lịch tham quan nhất là nội tâm của chính mình .
- Người bạn thân, cần phải thấu hiểu nhất là hơi thở vào và hơi thở ra chính mình.
- Nếu cần phải chiến thắng hãy tự chiến thắng cái tâm ưa chiến thắng.
- Nếu cần vứt bỏ, cái cần phải vứt bỏ đi trước nhất là cái Tôi. (Tự ngã)
- Khi muốn tìm một người thay đổi được cuộc đời bạn, hãy nhìn vào gương.
- Sự khác biệt duy nhất giữa một ngày tốt đẹp và một ngày tồi tệ nằm ở chính thái độ của bạn.
- Nếu khát khao đến sự giàu sang, không có điều gì vĩnh hằng bằng sự giàu sang của Trí tuệ và Đức hạnh.
- Làm người nên một nửa thông minh, một nửa dại khờ.
Hãy hướng ánh mắt thông minh về phía mình để nhìn rõ khuyết điểm và sai lầm của bản thân, một chút cũng không bỏ qua.
Ngược lại, hãy dùng ánh mắt dại khờ để nhìn người khác, không thấy đúng sai được mất của họ, coi mình giống như Đường Tăng, không bao giờ nhìn thấy yêu tinh và người xấu.
Có những chuyện dù trong tâm biết rõ nhưng cũng không thể nói ra. Vì nói ra, tất sẽ có tổn thương, không nói chính là cách làm khoan dung vậy!
- Tìm về hạnh phúc bên trong
Bên ngoài hạnh phúc vốn không thường hằng.
Tiếng Lòng
(Bài viết này có thể chia sẻ không cần xin phép. Xin vui lòng giữ lại nguồn, không chỉnh sửa.)
Namo Buddhaya


VLCĐ: Kính mời đại chúng cùng nghe phần đọc tập sách: Lược Giải Kinh A Di Đà của HT Thích Trí Quảng do Nhà xuất bản: Hồng Đức phát hành qua giọng đọc của Tuấn Anh.

Khi đại chúng đã niệm ba việc quan trọng của phật di đà là Vô Lượng Thọ, Vô Lượng Quang và Vô Lượng Công Đức mới nghĩ tại sao đức Di Đà được như vậy và A Nan đại diện chúng hội hỏi Phật ý này. Phật Thích Ca nói về hành trạng của phật Di Đà, tức là nhân hạnh của ngài khi tu bồ tát hạnh. Phải có quá trình tu, không thể tự nhiên mà có quả. Đức Di Đà trong kiếp cuối cùng, làm vua đầy đủ phước đức là Chuyển Luân Thánh Vương khác với vua đầy tham vọng. Vua có 3 hạng: Một gọi là bá vương hay ác vương là vua hay chánh thể cai trị dân bằng sắt thép, quyền uy buộc người phải theo, vua như thế là nhà độc tài, một đời không trọn. Họ thường giết người để de dọa như vua Lê Long Đỉnh nhốt người chống đối vô cũi rồi thả xuống sông cho chết hay xô xuống chuồng cọp cho nó ăn. Ông này làm vua được 3 năm thôi vì ác quá, bị tổn phước, không thọ không tồn tại lâu dài được. Hạng vua thứ 2 dùng luật pháp trị dân, tức có nguyên tắc sống cho tất cả mọi người chấp nhận và đi theo, nay gọi là hiến pháp và pháp và pháp luật. Sống theo pháp luật nhà nước thì yên ổn, sống trái pháp luật thì không yên, nghĩa là dùng pháp luật trừng trị. Hạng vua thứ 3 dùng đức trị dân, gọi là bất trị dân tùng. Vị vua này có đầy đủ phước đức, phước của thánh vương lớn nên sanh ra là nước thái bình. Vua ác ra đời thì gặp thiên tai, dịch bệnh đưa đến tình cảnh dân chúng nghèo khổ, trộm cướp. Quan sát một số nước văn minh, chúng ta cũng thấy rõ điều này. Ở Nhật, khi nào một thủ tướng lên nắm quyền, mà trong nước lộn xộn, họ từ chức, vì nghĩ họ không có phước nên không làm được, người không theo, người chống đối không hợp tác. Có một lần, máy bay quân sự đụng máy bay dân sự, bộ trưởng quốc phòng Nhật đã từ chức, vì mới lên mà đã có tai nạn lớn xảy ra, người có phước làm gì cũng tốt, hoặc đất nước được thái bình, xấu trở thành tốt. Chúng ta thấy quá trình hành bồ tát đạo của phật A Di Đà trong các bộ kinh đại thừa, theo đó từ thuở quá khứ xa xưa, ngài làm chuyển luân thánh vương, tức vua không có thủ đoạn. Đức A Di Đà làm vua không hứa hẹn hão huyền, ngài nói ít nhưng làm nhiều, lắng nghe sự phê phán của người về ngài như thế nào, theo đó mà sửa đổi nên trở thành người thánh thiện là thánh vương và ngài cũng lắng nghe yêu cầu của người dân để đáp ứng lợi ích của họ. Nghĩ đến phật Di Đà, chúng ta phải học tấm gương của ngài để sửa đổi mình. (Hạnh trạng của Đức Phật A Di Đà)

VLCĐ: Không nên quá coi trọng, con người sống trên đời này có mấy mươi năm, cũng giống như lữ khách vậy, ở vài ngày rồi đi thôi, hà tất phải quá coi trọng cái thế giới Ta bà này chứ, hà tất phải kết oán thù với tất cả mọi người. Chúng ta phải thường nên nghĩ rằng: “Ta là lữ khách, mấy ngày rồi lại ra đi, bây giờ ta hãy chung sống thật vui vẻ với tất cả mọi người”

HÔM NAY BẠN ĐOẠT TIỀN TÀI CỦA NGƯỜI TA, TƯƠNG LAI BẠN PHẢI TRẢ LẠI. BẠN HẠI MẠNG CỦA NGƯỜI TA, THÌ TƯƠNG LAI PHẢI ĐỀN MẠNG LẠI. NHÂN QUẢ LÀ THÔNG BA ĐỜI, NÊN KHÔNG AI THIẾU ĐƯỢC CỦA AI CẢ.

Chúng ta ở trong thế gian này quan sát tỉ mỉ quan hệ giữa con người với nhau, báo ân thì ít mà báo oán thì nhiều, cha con người nhà cũng không ngoại lệ. Quan hệ vợ chồng hiện nay thử xem, khắp nơi trên thế giới, tỉ lệ ly hôn cao cỡ nào? Mới đầu chẳng phải rất tốt đó sao? Qua mấy ngày thì liền trở mặt, liền biến thành oan gia đối đầu rồi. Cho nên, chúng ta phải luôn nhìn cho rõ ràng, tất cả các mối quan hệ đều là giả chứ không phải thật. Không nên quá coi trọng, con người sống trên đời này có mấy mươi năm, cũng giống như lữ khách vậy, ở vài ngày rồi đi thôi, hà tất phải quá coi trọng cái thế giới Ta bà này chứ, hà tất phải kết oán thù với tất cả mọi người. Chúng ta phải thường nên nghĩ rằng: "Ta là lữ khách, mấy ngày rồi lại ra đi, bây giờ ta hãy chung sống thật vui vẻ với tất cả mọi người", như vậy chẳng phải mọi vấn đề đều được giải quyết cả rồi sao? Tất cả những điều gì làm ta khó chịu, thảy đều tha thứ hết cho họ, không nên kết oán ở trong lòng, có như vậy thì mới tự tại.

Nếu như chúng ta hiểu rõ được đạo lý tất cả những sự việc trên thế gian này đều có báo đền lẫn nhau cả, thì tâm của bạn tự nhiên sẽ định thôi.


Ví dụ: chúng ta ở trong xã hội bị người khác lừa, bị thiệt thòi quá nhiều, kỳ thật không có sự việc này. Tại sao vậy? Nó có báo đền mà. Ngày hôn nay họ lừa gạt bạn, chiếm tiện nghi của bạn, thì tương lai họ sẽ phải trả lại đầy đủ tất cả mọi thứ mà họ đã chiếm của bạn.

Do đó, chắc chắn không có ai là người bị thiệt thòi, cũng chắc chắn không có người nào là người đi chiếm lợi của người khác, không có. Bạn đoạt tiền tài của người ta, thì tương lai bạn phải trả lại. Bạn hại mạng của người ta, thì tương lai phải đền mạng. Nhân quả thông 3 đời, nên không ai thiếu ai được.

Cho nên, cái chân tướng sự thật này thật sự thông đạt rồi, thì tiền tài ta cứ để ở đó, chẳng cần trông nom đến, người ta lấy đi thì tuỳ họ. Nếu thật sự là của tôi, hôm nay bạn lấy đi, thì tương lai bạn vẫn phải trả lại tôi thôi. Không phải của tôi, tức là trong số mạng của tôi không có số tiền tài này, dù hôm nay bạn không lấy, ngày mai vẫn có người khác đến lấy, nên tôi chẳng cần phải lo lắng nữa. Không quan tâm, không lo lắng thì tâm được tự tại, được thảnh thơi rồi. Từ nay, chúng ta sẽ không bị những thứ này làm cho lo buồn nữa.

Khi hiểu được chân lý này, trong giao tiếp hằng ngày với mọi người, tâm chúng ta sẽ tự nhiên chánh trực, tự nhiên ngay thẳng, sẽ không khởi tâm tham để chiếm lợi của kẻ khác. Hiểu được điều gì vậy? Hiểu được hôm nay ta chiếm đoạt của người, tương lai đời sau phải trả nợ, cái việc này thật sự là phiền phức. Còn người ta thiếu mình thì sao? Thôi bỏ qua, chẳng cần tính nữa, ta không cần họ trả lại nữa. Trả cũng phiền phức, chuyến này là coi như xong xuôi nợ nần hết rồi, vậy liền tự tại.

Cho nên, chúng ta phải mau nghĩ cho rốt ráo sự việc này, nghĩ thông rồi, nhìn thấu rồi, thì tự nhiên buông xả được thôi. Tại sao người ta buông không được? Tại vì chưa nhìn thấu được vấn đề đó thôi.
 Pháp sư Tịnh Không



Nhưng vì Tu khó quá nên được coi là Xuất trần thượng sĩ , Tu càng khó thì càng hấp dẫn cho nên mình đi Tu là tìm việc khó mà làm . Chuyện thế gian làm không được thì mình càng phải làm , còn việc thế gian làm được thì mình không có nên tranh giành ....

Bài giảng của HT: Thích Thái Hòa

Nguồn: facebook.com/ngoigialam


Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.